Tìm kiếm

Tour Khách sạn & Resort

VND USD

Góc Đón Xuân!

Chợ Hoa Xuân Hà Nội

 

Đó là những cái chợ đặc biệt, mỗi năm chỉ họp một lần và kéo dài bảy ngày đêm, đến khi giao thừa báo hiệu xuân sang mới hết phiên. Chợ hoa Hà Nội có từ bao giờ , không thấy sử sách nào ghi chép, nhưng với người Hà Nội- và cả người của nhiều địa phương khác nữa - chợ hoa như một lời hò hẹn chan chứa say mê mỗi độ đón xuân về, là niềm vui trong cái đẹp của thiên nhiên tặng con người.

 

Gần như cả Hà Nội gặp nhau ở chợ hoa, từ đầu ngã ba Hàng Cót, dọc phố Hàng Lược, rẽ sang Hàng Khoai, Hàng Mã, ngõ Hàng Chai, đầu Hàng Rươi... và đến cuối phiên chợ, còn sang ngả đường Phùng Hưng, chợ Đồng Xuân, Hàng Giấy…

 

Chợ hoa có hai điều kỳ diệu, hai thứ đẹp nhất: Người và hoa.

 

Cái rét căm căm là điều kiện để trai thanh gái lịch "lên" những màu áo, sắc khăn đầy hấp dẫn, gợi cảm pha quyện vào nhau thành bức tranh sinh động, một hoà âm tươi và đẹp trong sắc trời xám bạc mùa đông. Trong rừng người đẹp ấy, còn có thể gặp những màu áo rêu từ hải đảo, biên giới xa xôi về. Cũng còn có thể gặp ở đây những khách nước ngoài. Cứ mỗi bước đi, ánh mắt họ lại như bật ra câu hỏi: đẹp đến thế này ư? Làm sao rời Việt Nam mà không nhớ tiếc?...

 

Còn cái đẹp thứ hai là dòng sông hoa. Hoa của Ngọc Hà, Hữu Tiệp, Thuỵ Khuê; của dinh đào Nhật Tân, Quảng Bá; của Nghi Tàm, Tứ Tổng, Tứ Liên; của Gia Lâm, Mai Động, Hoàng Mai; của Cao Bằng, Lạng Sơn, Hà Bắc; của Đà Lạt…

 

Có sớm nhất và hết sau cùng là hoa đào. Nhiều nhất là đào bích, rồi đến đào phai, đào ta. Chỉ dăm bảy cành là đào thế. Thêm mươi cây là đào ghép mai, ghép mận. Có năm có một vài cây bạch đào quý hiếm. Đào bích bạt ngàn suốt một phố hàng Lược. Nếu miền Nam có Mai Vàng tượng trưng cho Tết thì ở miền Bắc, cành đào chính là tiếng mùa xuân.

 

Cùng với hoa đào là một rừng quất. Cái đẹp của đào là hoa thì cái đẹp của quất là quả. Quả chín vàng ươm, tròn trịa, xum suê. Cây quất tượng trưng cho sự sinh sôi, thịnh vượng, tràn đầy, viên mãn.

 

Tiếp theo dãy phố hàng quất, bao giờ cũng có một góc nhỏ riêng cho cây cảnh, thường do mấy cụ già ngồi bán. Tha hồ ngắm ngợi, bình luận, khen cái thế phụ tử của một cây tùng trăm năm, bình cái dáng anh hùng độc lập của một cây cúc mốc, ngắm cành huyền của một cây si lụ khụ, đàm đạo về cái vẻ mơ màng của một gốc chi mai đơn độc, hay một cây xanh có số tuổi ngang với chủ nhân của nó.

 

Đi một chút nữa ta sẽ gặp khu vực cây xanh. Có khi chỉ là một dây vạn niên thanh bền bỉ, một nhóm lá măng li ti, một cây cô tông lả lướt, một cụm đinh lăng lăn tăn, một gốc xương rồng gai góc, hay một giò liên đài đầy đặn, một cây trắc khoẻ khoắn.

 

Còn hoa! Một trời hoa! Glaieul hoa đơn-trắng muốt, phấn hồng, đỏ tía, vằng rộm, tím ngát, vàng chanh.... Hoa đơn ưa những chiếc bình quý giá và những gian phòng rộng. Nhà ta còn hẹp, mặt bàn nhỏ, đã có hoa mặt trời màu đỏ thắm, cánh hoa xoè ra như những tia lửa làm ấm cả gian phòng.

 

Phổ thông hơn là thược dược. Đó là những chiếc đĩa màu ngồn ngộn, từ trắng nõn nà đến vàng chanh, cánh sen đỏ thắm hoặc màu pha. Thược dược lộng lẫy nhưng chóng tàn, có thể hợp với nhiều không gian khác nhau, cắm riêng cũng được mà hoà sắc chung một bình với loài hoa khác cũng được.

 

Chân chim tím, còn gọi là vi-ô-let, lúc nào cũng rung rinh như vừa đọng thêm một giọt sương, như sẵn sàng đợi chờ một lời hò hẹn. Thắm thiết hơn thì có păng-xê. Hoa păng-xê ưa gượng nhẹ, nâng niu, như mối tình chớm nở. Mỗi cây được trồng sắn trong một chiếc chậu gốm nâu non. Hãy đem nguyên cả chậu cây đặt lên cửa sổ. Lời yêu sẽ bay đến người yêu.

 

Hoa cúc là mùa thu chăng? Hàng chục loài hoa cúc khác nhau: Đại đoá vàng, bạch cúc, rồi hoàng mi, bạch mi, tòng châm, hoàng kim tháp, cúc tím, cúc đỏ, cúc chi, cúc vạn thọ, cúc ngũ sắc.... Hoa cúc tàn vẫn chẳng rời thân. Đó là linh hồn của những con người không bao giờ chịu mất gốc. Một giò cúc lay động trong mưa xuân, gợi cho người chơi hoa ý niệm thanh cao, sáng đẹp, gắn bó với quê hương. Cành tuy thô nhưng hoa lại lập loè như những ngọn nến, đó là hải đường. Hoa của những người dễ tính, ít thời giờ chơi hoa. Ngược lại, thu hải đường lại nhỏ cây, hoa mọng như chùm nho. Còn bao thứ hoa khác nữa: y nha như những tổ ong, tuy thô cứng nhưng bền; Ma-gơ-rít xoè cân đối, tràn đầy màu sắc, bạn của những gian nhà chật hẹp.

 

Riêng hoa hồng bao giờ cũng là hoàng hậu của các loài hoa. Hoa hồng là trái tim e ấp. Trái tim thì không cần nhiều. Một thôi. Một bông cầm trong tay mà tặng nhau. Một bông mà cắm vào bình. Hồng có hương ngan ngát, có dáng thanh lịch, có vẻ diệu kỳ. Cành hồng thanh thoát, lá hồng như năm ngón tay, cả cái gai ương ngạnh của nó cũng là một lời nói thì thầm cùng ai đó. Chợ hoa thường không nhiều hoa hồng và cũng chỉ vài ngày cuối mới có.

 

Những năm đánh Mỹ, chợ hoa sơ tán sang mấy phố khác, họp ngay cả lúc còi báo động vang lên. Hoà bình về, chợ hoa lại trở lại đường xưa phố cũ và ngày càng đông người hơn, nhiều hoa hơn. Gần đây còn có những chợ hoa đàn em ở nhiều phố khác như chợ hoa Mai Hắc Đế, Chợ Mơ, Chợ Dừa, Cửa Nam, Giám, Cầu Giấy, Gia Lâm v.v... để đón những người yêu hoa và chào xuân mới.

Cái điệp khúc của chợ hoa năm nào cũng trở lại, nhưng không năm nào giống năm nào. Bao giờ ta cũng tìm ra cái mới. Đó là cái thanh tân của hoa, cái kỳ diệu của hương, cái hấp dẫn của màu, cái lạ lùng ánh sắc của mùa xuân mới.